memory
Thứ Tư, 30 tháng 10, 2013
Nước mắt em đã rơi trong vô thức như thế, khi e đọc những dòng tâm sự đó của anh. Những giọt nước mắt trong đau đớn, xót xa, chứ không phải hạnh phúc. Anh có thể ko gặp e nữa, ko yêu em nữa, nhưng xin anh đừng làm tổn thương em. Khi a thể hiện công khai tình cảm với ai đó, nghĩa là anh đang xát muối vào trái tim đang bị tổn thương của em đó anh biết không? Những lần gặp anh em im lặng, em ít nói và lạnh lùng, e ngại, sao anh không hiểu mà luôn hỏi, bởi anh luôn nhắc tới ai đó, anh bên cạnh ai đó, còn em thì phai cố gắng như không nhìn thấy gì, không nghe thấy gì. A đâu có hiểu... E đã chặn FB của anh rồi, vì em không muốn mắt mình lại gặp phải những dòng chữ thể hiện tình cảm mùi mẫn của người ta, em cảm thấy đau lắm. Em về sớm, đi lang thang, vào quán cafe đó, ngồi một mình và khóc. Rồi lại lặng im, suy nghĩ lung tung, và rồi lại chẳng nghĩ được gì.Rồi em lại bước ra khỏi quán, chẳng muốn về, lại đi lang thang, cũng chẳng biết mình đang đi đâu nữa, thấy trống rỗng quá. Em không nói ra, nhưng em thật sự yêu anh, yêu rất thật, dù biết là ảo mộng. Em phải làm sao đây chứ. Dẫu biết rằng làm kẻ thứ 3 sẽ chịu nhiều đau khổ, nhưng làm sao ngăn nổi cảm xúc. La em sai phải không? sai vì đã yêu anh? sai vì đã chen vào hạnh phúc của người khác?
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)